Một buổi chiều đầy cảm xúc tại nhà dưỡng lão tình thương Vĩnh Sơn

Nhà dưỡng lão tình thương Vĩnh Sơn có diện tích 1.200m2 nằm sát bờ sông Sài Gòn do các nữ tu Bác Ái Vĩnh Sơn thành lập. Ấn tượng đầu tiên khi đặt chân đến khu dưỡng lão nằm khuất sâu trong con ngõ hẹp là sự tĩnh lặng. Cảm giác chạnh lòng bỗng chốc ùa về  khi biết đây là nơi nương tựa của các cụ già neo đơn vào những ngày cuối đời. 

 

Chúng tôi chia nhau thành hai nhóm: một nhóm gặp gỡ các cụ còn khỏe mạnh, một nhóm đến từng phòng thăm các cụ đã quá yếu và hầu như không đi lại được. Các cụ đã cười rất nhiều và rất vui! Hạnh phúc biết bao khi nhìn thấy trên gương mặt các cụ vẫn còn đó những nụ cười như thách thức với thời gian. Chúng tôi đã gửi các cụ những món quà nhỏ nhưng chất chứa tình thương yêu và đó chắc chắn mới là điều những người già neo đơn cần hơn cả. 

 

Trong số hơn 50 cụ đang được nuôi dưỡng tại đây, có rất nhiều cụ ở độ tuổi trên 70, sức khỏe quá yếu và không đi lại được. Thật xót xa khi thấy các cụ nằm bất động trên những chiếc giường nhỏ, như những chiếc lá vàng héo hắt, chỉ cần một cơn gió nhẹ thoảng qua cũng có thể lìa cành. 

Không ai bảo ai, chúng tôi – mỗi người đến từng giường xoa bóp tay, chân và chuyện trò cùng các cụ. Trong những cơ thể héo hon mệt mỏi vì trải qua bao nhiêu thăng trầm “ sinh, lão, bệnh”, chúng tôi vẫn nhìn thấy nhiều ánh mắt ánh lên niềm vui, có cụ còn nắm chặt tay chúng tôi, hỏi “Con có đến nữa không?!”. 

 

Chia tay những người già neo đơn tại nhà dưỡng lão tình thương Vinh Sơn, chúng tôi nguyện nhủ thầm lòng mình: sẽ sống tốt hơn, sống tình hơn và hứa rằng: “chắc chắn chúng con sẽ còn đến với các cụ bằng tấm chân tình của Nam Dược thương yêu!”